Khi “giấc mơ Nhật Bản” không trải hoa hồng

𝐌𝐨̣̂𝐭 𝐤𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐡𝐚̀𝐧𝐠 𝐜𝐮̉𝐚 𝐉𝐒𝐋𝐢𝐧𝐤 đ𝐚̃ 𝐭𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐢𝐚 𝐬𝐞̉:

Bước chân đi sang Nhật khi đã 27, có lẽ là quá muộn với hầu hết mọi người, nhưng với mình, có thể nói là “vừa đúng lúc”.

Mình thích Nhật Bản từ những trang truyện tranh khi còn là một đứa nhỏ, lớn lên thì thích đất nước mặt trời mọc qua những bức hình đầy những cánh đào hoa rơi. Có lẽ trong mình luôn có một giấc mơ về xứ sở hoa anh đào ấy và mình đã biến nó thành sự thật khi mình đã không còn trẻ.

Nếu bạn đã đi qua Nhật Bản vùng Hokkaido, Nemuro bạn sẽ biết cuộc sống tại đây như thế nào. Một năm có đến 7-8 tháng có tuyết, nhiệt độ luôn dưới mức 20 độ vào mùa hè, mùa đông thì xuống dưới 0 độ, bạn sẽ chẳng biết đến Shinkansen (tàu điện ngầm) là gì. Nếu miền Nam đầy những trung tâm mua sắm và cửa hàng Việt Nam, thì ở đây, bạn chỉ có thể nhìn hình mà thèm món ăn quê nhà. Nếu bạn muốn đi thi JLPT thì hãy sẵn sàng cho chuyến đi 16 tiếng gồm 8 tiếng đi và 8 tiếng về, sau đó là nghỉ tầm 2-3 tiếng lại tiếp tục đi làm. Đôi khi mình tự hỏi, nếu mình đến đây khi 22-23 tuổi, thì liệu mình có chịu đựng nổi những điều đó không? Mình hoàn toàn không biết.

Cám ơn vì lúc ấy mình đủ chín chắn và sức chịu đựng, cám ơn vì mình biết mình cần gì và sẽ phải làm gì. Nước Nhật với mình lúc ấy không còn toàn màu hồng nữa rồi, mà nó là cuộc sống, là nơi cho mình kiến thức và hành trang để thực hiện tiếp giấc mơ Nhật tại Việt Nam thân yêu. 

Nếu bạn là một người đang muốn đến để cảm thụ cuộc sống văn minh của Nhật, thì không sao, bạn có thể đi. Nhưng hãy đi khi bạn chắc rằng mình không bỏ cuộc giữa chừng, hãy đi khi bạn biết mình muốn lấy gì về từ Nhật. Bạn phải biết 3 năm ở Nhật không hề dài, mà cuộc đời phía sau mới là điều quan trọng với bạn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

02258831361